Đối cùng với nhạc Trịnh, chắc hẳn rằng rằng chỉ việc một giọng hát mộc, một cây ghi ta, một ghế ngồi thuận tiện, thì mặc dù cho là giữa phố phường đông đảo hay trong tối vắng yên ổn lìm, bạn nghe vẫn cảm được nét đẹp của giai điệu và ca từ. Đó là thứ music không cầu kỳ, hoa mỹ, không bắt buộc một nghệ thuật thanh nhạc thành thạo để trình diễn.

Bạn đang xem: Đêm thấy ta là thác đổ

Trong các nhạc phẩm của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, ca khúc Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ được coi như như là một đoá tường vi tinh khôi, trong mát với lời ca đẹp mang lại ngỡ ngàng. Nhà phê bình văn học khét tiếng Hoàng Ngọc Hiến từng viết: “Ca tự của bài này (tách ngoài nhạc) hoàn toàn đứng được như một bài thơ. Một bài bác thơ hay”. không những hết lời khen ngợi, Hoàng Ngọc Hiến khi được mời gia nhập hội đồng bầu chọn những bài thơ tình tốt nhất vắt kỷ đã không ngần xấu hổ đề cử cho ngôn từ của ca khúc Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ. 


Click nhằm nghe Tuấn Ngọc hát

Thực ra, cái brand name này nếu để thêm một vệt phẩy thì sẽ dễ dàng nắm bắt hơn, dễ tiếp xúc hơn: Đêm, Thấy Ta Là Thác Đổ. Nghĩa là vào trong 1 đêm (hoặc đã những đêm rồi), thấy ta như được coi là dòng thác đổ.

Đúng như tên gọi, toàn cục ca khúc là hầu như dòng thác cảm hứng đổ xuống, ầm ào, chấn động cả không gian rộng lớn, với phần đông ca trường đoản cú huyền hoặc, mê đắm. Hồ hết hình ảnh ẩn dụ vừa dìu dịu vừa bí ẩn, tương tự những làn nước trong núm như pha lê đổ xuống từ đỉnh núi, tung bong bóng trắng xoá, tủ lên không khí xung quanh nó một làn lớp bụi mưa tươi mát, thuần khiết, tưới mát trung khu hồn fan nghe, nhưng mà dư âm còn lại trong trẻo, bịn rịn như dòng nước quanh co, xanh biếc, hiền hậu hoà bên dưới chân thác.

Xem thêm:


Ngay từ đầu ca khúc, hầu hết lời ca mê đắm cất lên từng chữ từng chữ bung ra, rớt xuống, đi sâu vào chổ chính giữa thức người nghe:


Xem bài khác


hoàn cảnh sáng tác và chân thành và ý nghĩa của bài hát “Nếu rồi ra Em đã Qua Đời” (nhạc sĩ Phạm Duy)


Ca khúc “Thương Tình Ca” và chuyện tình quan trọng của nhạc sĩ Phạm Duy: “Nhịp chân êm êm thánh thót, đừng đến trăng tan dưới gót…”


Một đêm bước đi về gác nhỏChợt ghi nhớ đóa hoa Tường Vi

Trong đêm khuya, phố vắng, nghe như tất cả tiếng bước đi đơn lẻ, cô độc, lặng lẽ âm thầm rải bước. Những bước chân chậm rãi, nặng nề trĩu trung tâm tư, không hề vội vã. Chắc hẳn rằng bởi, trên căn gác bé dại hiu quạnh hiu kia, chẳng có người nào vẫn đón đợi. Sau phần nhiều cuộc vui râm ran thuộc bè bạn, tín đồ lại trở về với căn gác nhỏ tuổi mỗi tối với tứ bức tường chật hẹp, đối lập với nỗi cô đơn, hoang lạnh.

*
*
*
*

Câu hát sau cuối này đã hoá giải hồ hết ngóc ngách của ngôn từ trong “bàn tay ngắt hoa từ bỏ phố nọ, giờ đây đã quên sân vườn xưa” giỏi “mùa xuân bước chân người khôn xiết nhẹ”. Bởi người quay sườn lưng đi vẫn “mang lời khấn nhỏ” của tín đồ tu đạo, chẳng hề vương vấn, lưu lại luyến, đoái hoài chi tới những tình yêu phù phiếm nơi trần thế.

Và fan bị quăng quật lại, thi thoảng trong tâm địa cũng nhen nhúm một ý định giống như người ra đi: “Lòng tôi gồm đôi lần khép cửa, rồi mặt vết yêu thương tôi quỳ”. Dù đôi lần nỗ lực “khép cửa” lòng, phong bí mật những xúc cảm yêu đương, quên hết mọi giấc mộng nai lưng đời, để nối gót theo người đi “mang lời khấn nhỏ”, nhưng không thể thực hiện, do “vết thương” tình kia vẫn cứ còn đó vĩnh viễn, hiển hiện, đau đớn:

Vì em đã với lời khấn nhỏBỏ tôi đứng mặt đời kia.

Những lời hát hệt như một gai định mệnh, quấn vít quanh bạn ở lại, vương vấn mãi trong tai người thưởng nhạc.