Ở vn hầu như ai cũng nghe, tối thiểu một lần, câu này trong bài bác hát khát khao tuổi trẻ của Vũ Hoàng: “Đừng hỏi nước nhà đã làm gì cho ta, mà đề nghị hỏi ta đã làm những gì cho việt nam hôm nay.”Thật ra, ý này đã có khá nhiều người nói.

Bạn đang xem: Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn…

Một trong những người ấy là hcm tại ngôi trường Đại học nhân dân nước ta vào ngày 19 mon 1, 1955: “Nhiệm vụ của thanh niên chưa phải là hỏi nước nhà đã cho mình phần nhiều gì. Mà phải tự hỏi mình đã làm cái gi cho nước nhà?”Ý ấy cũng lại được Tổng thống Mỹ John F. Kennedy tuyên bố trong bài bác diễn văn nhậm chức năm 1961: “Đừng hỏi tổ quốc rất có thể làm gì mang đến bạn. Hãy hỏi: bạn có thể làm được gì mang lại tổ quốc.” (Ask not what your country can vị for you - ask what you can vày for your country).Đọc nháng qua, chúng ta có thể nhận ra ngay, hai câu nói của hcm và Kennedy rất giống nhau. Tất nhiên không bắt buộc Kennedy bắt trước Hồ Chí Minh. Một số trong những nhà phân tích Mỹ, sát đây, phát hiện nay Kennedy được gợi hứng từ câu nói của một hiệu trưởng trường Choate làm việc Connecticut từ thập niên 1930, nơi Kennedy theo học dịp nhỏ: “Những bạn trẻ yêu trường học của mình đừng lúc nào hỏi ‘Trường ấy làm được gì mang đến tôi?’ mà phải hỏi ‘Tôi có thể làm được gì đến trường ấy?’”Xuất phát từ miệng tổng thống của một cực kỳ cường quốc số một phe tư phiên bản thời chiến tranh lạnh, lại nằm ngay trong bài bác diễn văn nhậm chức trọng thể được cả quả đât theo dõi, lời nói của John F. Kennedy gấp rút trở nên danh ngôn với được mọi người yêu thích cũng tương tự nhắc nhở. Ở mọi nơi, bạn ta sử dụng câu ấy để giáo dục đào tạo giới trẻ, để cồn viên lòng tin xả thân của họ cho những mục đích khác nhau.Tôi nghe câu nói ấy, từ giờ Việt với tiếng Anh, đang lâu lắm, ko chừng từ trong những năm còn ngồi ghế trung học. Tuy thế thú thật, tôi ko thích và cũng ko đồng ý. Hơn nữa, còn thấy nó rất dễ dàng bị lạm dụng, vì chưng đó, biến đổi rất nguy hiểm.Điểm chủ đạo trong lời nói ấy là “đất nước” xuất xắc “tổ quốc”. Tuy thế tổ quốc là gì? Nói một phương pháp tổng quát, sẽ là một xã hội cùng sống trên một mảnh đất nền và cùng chia sẻ một lịch sử hào hùng chung, một văn hóa truyền thống chung, và, ở một mức độ làm sao đó, một khối hệ thống kinh tế cùng một ngôn ngữ chung. Nhì yếu tố sau chỉ có mức giá trị tương đối và càng ngày, cùng với xu hướng thế giới hóa, càng tương đối, ví dụ, nghỉ ngơi châu Âu, rất nhiều nước bao gồm một hệ thống kinh tế tầm thường nhưng vẫn là những tổ quốc độc lập; hoặc ở những nơi trên nỗ lực giới, có tương đối nhiều quốc gia tuy vậy ngữ hoặc đa ngữ, v.v…Còn các chiếc gọi là bình thường ở trên thì hoàn toàn không có đặc thù tự nhiên. Lý do của hiện tại tượng những người sống trên những mảnh đất nền rất xa nhau, bao gồm hoàn cảnh, điểm lưu ý và những kinh nghiệm rất khác nhau mà cảm thấy có sự liên hệ nghiêm ngặt với nhau đa số là từ văn hóa với những huyền thoại chung (ví dụ, làm việc Việt Nam, chuyện trăm trứng trăm con), số đông ký ức tập thể tầm thường (ví dụ các thần thoại cổ xưa lịch sử, và sau đó, lịch sử) với cuối cùng, phần đông tưởng tượng phổ biến (ví dụ, một nước Việt Nam độc lập với Trung Hoa cũng như các quốc gia khác kể cả chủ nghĩa thực dân). Tất cả những cái tầm thường ấy, thời gian, được mở rộng nhờ cách tiến hành truyền khẩu, sau đó, bằng văn hóa in ấn với đều sách cùng báo. Bởi vì vậy, Benedict Anderson call tố quốc hay đất nước chỉ là một trong những “cộng đồng tưởng tượng” (imagined community).Cái xã hội tưởng tượng ấy lần khần nói; hoặc trường hợp có, nó chỉ thì thầm, sâu thật sâu, trong trái tim hồn của mỗi người. Tuy vậy phải ai ai cũng nghe được số đông tiếng nói ấy.

Xem thêm: Tuổi Trẻ Này Mình Cùng Nhau Khoác Vai Đi Từ Sáng Tới Đêm Hát Lên Như Chưa Từng Được Hát

Số đông đều nghe ngôn ngữ của sơn hà qua các lời tuyên truyền của chính phủ. Nhưng cơ quan chỉ đạo của chính phủ không những chưa hẳn là tổ quốc nhưng có lúc còn là đông đảo kẻ tận dụng tổ quốc mang lại các tác dụng của cá nhân, loại tộc tuyệt đảng phái của chính bản thân mình .Câu nói của Kennedy với của hcm chỉ đúng với cùng 1 điều kiện: nước non và chính phủ nước nhà là một. Mặc dù nhiên, sự nhất quán ấy hoàn toàn không thiết yếu xác. Đồng nhất chính phủ nước nhà và tổ quốc là một điều gian lận. Sông núi vĩnh cửu trong những khi chính đậy chỉ nhất thời thời. Giang san là đối tượng để ship hàng trong khi chính phủ là một trong phương luôn thể để ship hàng tổ quốc. Tổ quốc bao gồm tất cả những công dân, từ đầu đến chân sống lẫn bạn đã chết, không phần lớn trong bây giờ mà còn cả trong quá khứ và tương lai, trong những lúc chính bao phủ chỉ gồm 1 số người, trong trường hợp như ý nhất, đại diện cho tất cả những người đang sống. Không có bất kì ai chọn được tổ quốc, nhưng fan ta có thể chọn được thiết yếu phủ. Tổ quốc, vốn là nguồn suối của tình yêu cùng chân lý, bao giờ cũng đúng, trong khi đó, chủ yếu phủ, do quản lý và điều hành bởi phần lớn con tín đồ cụ thể, rất dễ dàng sai lầm. Trong trường hợp chính phủ nước nhà sai lầm, bài toán phê phán những sai trái ấy là nhiệm vụ đạo đức của mỗi công dân. Nếu cơ quan chỉ đạo của chính phủ không lắng nghe, mỗi công dân yêu nước rất cần phải chống lại cơ quan chỉ đạo của chính phủ để bảo vệ tổ quốc. Tín đồ ta hoàn toàn có thể hy sinh chính phủ cho tổ quốc, nhưng bất cứ người nào quyết tử tổ quốc cho chính phủ nước nhà cũng đa số là tội phạm: tội phản bội quốc.Với thiết yếu phủ, bọn họ không yêu cầu tự hỏi là chúng ta đã làm cho được gì cho chủ yếu phủ. Điều này đã quá hiển nhiên: trong cả khi tôi không làm được điều béo lao, tôi đã và đang làm một đôi điều vô cùng nên thiết: Đóng thuế với hoàn tất toàn bộ các nghĩa vụ khác của chính mình với tư phương pháp một công dân. Với chính phủ, tôi là nhà nợ rộng là bé nợ. Toàn bộ các thương mại dịch vụ do bao gồm phủ cung ứng cũng như lương phía của tất cả các nhân viên công quyền, nói cả của những lãnh tụ tối đa cũng đều do tôi và những công dân khác đóng góp. Không có cái gì là miễn giá tiền cả.Bởi vậy, với bao gồm phủ, câu hỏi hợp lý và đặc biệt quan trọng nhất là: cơ quan chỉ đạo của chính phủ làm được gì mang lại tôi cũng tương tự bao nhiêu fan dân khác? cơ quan chỉ đạo của chính phủ đã trả tất các bổn phận được dân bọn chúng phó thác để xứng đáng với những quyền lực và quyền lợi mà chính phủ nước nhà đã bao gồm hay chưa?* Blog của tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng sở hữu với sự chấp nhận của Ðài VOA tuy thế không phản bội ánh cách nhìn hay lập ngôi trường của chính phủ nước nhà Hoa Kỳ.