l>Trinh Cong Son
*
bài xích viếtTrịnh Công sơn - ngữ điệu và đông đảo ám ảnh nghệ thuật (t -th)--- Bùi Vĩnh Phúc ---(tiếp theo cùng hết)Không Gian Trời Đất: Trời đất là không khí lớn rộng nhằm Trịnh Công Sơn cùng những con người, phần nhiều chủ thể trong quả đât của anh, đi về.

Bạn đang xem: Mây và tóc em bay trong chiều gió lặng

Nhưng mà trước hết, chính là nơi đi, về của bao gồm anh:Trời cao khu đất rộng một mình tôi đi, một mình tôi điĐời như vô tận một mình tôi vềMột bản thân tôi về, cùng với tôi(Lặng Lẽ chỗ Này)Trong không khí ấy, anh lắng tai và cảm thấy được hết cái yên lặng của khu đất trời. Cùng của lòng mình. Đời rộng thênh như im vắng giờ rơi khô. Nhưng, cũng có khi, lạc vào vùng không khí mênh mông ấy, anh như tìm thấy làm việc nó những biểu tượng tôn giáo. Không gian đất trời, bây giờ, kéo anh (và hồ hết chủ thể trong thế giới của anh) xích lại với những không gian trong kinh Thánh, vào Cựu Ước:Mặt trời hãy ngủ yên ổn / Xin phương diện trời hãy ngủ yênNgười hãy nhớ sở hữu theo hành trang /qua form trời vắng chân trời địa đàng(Xin mặt Trời Ngủ Yên)Ôi môi hờn / xin chớ / kể lại tích xưa ai oán hơnĐợi đợi nămLàm gió qua truông thiên đàng(Vết Lăn Trầm)Trời đất trong anh cũng còn là 1 trong trang giấy, một ấn phiên bản của phần đông giấc mơ nhưng anh gồm giữa đời. Đó chính là những giấc mơ trong thâm tâm anh, phần đông giấc mơ đôi khi trở cần hiện thực rộng khi con bạn mở mắt:Trời còn in vệt chim xa nguồnĐời còn cất cánh những cơn mưa phùn(Khói Trời Mênh Mông)Tình đi lặng lẽ / nghìn trùng như dấu sươngLạnh lùng như vết chimTình ý muốn manh như nắngTình còn đầy ko em?(Tình Sầu)Nói trời đất là một trong những ấn phiên bản của phần nhiều giấc mơ thân đời của Trịnh Công sơn thì hoàn toàn có thể cũng đúng. Nhưng, có lẽ đúng hơn, nó chính là một tấm font lớn, một màn hình ảnh lớn nhằm anh chú ý ra phần lớn mộng ảnh, phần lớn hư ảnh, đông đảo thực hình ảnh hay phần nhiều hiện hình ảnh của đời mình. Đây liệu có phải là thực ảnh:Ta về chỗ đây nháng nghe gió lạnhHết ngày thu sang đang đi đến ngày đôngNhững hàng cây cỏ đón em áo lộngBây giờ đồng hồ ta chú ý khói trời mênh mông(Khói Trời Mênh Mông)Và đây liệu có phải là mộng ảnh:Tình ngỡ đang quên đi như lòng núm lạnh lùngNgười ngỡ sẽ xa xăm bất chợt về vượt thênh thangÔi áo xưa lồng lộng sẽ xô dạt trời chiềuNhư từng bé nước rộng xóa một ngày đìu hiu(Tình Nhớ)Còn đấy là hiện hình ảnh chăng?Mây cùng tóc em cất cánh trong chiều gió lộngTrời làm trận mưa xanh dưới phần đa hàng me(Tuổi Đời Mênh Mông)Và đây là hư tuyệt là thực, hay kia chỉ là 1 trong chút phù ảnh khi fan nghệ sĩ quan sát mây cất cánh ngang đầu mà call thầm tên em:Có còn vào em đông đảo đêm gió lộngNgồi mặt hiên quan sát bến nước đầy dângCó còn vào em đầy đủ cây nến hồngNhững ước qua sông phần đa chút tình duyênGió trời lênh đênh nhớ con phố hẹnTa nhìn ta về giữa trời lỗi không(Khói Trời Mênh Mông)Trịnh Công đánh hỏi thầm trong tâm mình về những cơn mơ đời sẽ là hết sức thực mà cũng là khôn cùng hư ấy. Chân giỏi mộng thì những phiên bản của trời khu đất kia gửi tới mang đến anh cũng chỉ có tác dụng anh nhấn thức được rõ thêm 1 điều này: đất trời quá bát ngát và con fan quá nhỏ tuổi bé. Đôi khi vì những cảm giác chủ quan và thiết tha của mình, anh đã nâng lên thành cận ảnh những con đường nét yêu dấu trong đời, ôi áo xưa lồng lộng vẫn xô dạt trời chiều, cơ mà anh hiểu được con tín đồ chỉ là 1 hạt những vết bụi trong cõi trời đất thiên thu này. Ý nghĩ về sự mênh mông, bát ngát của không khí lại làm cho anh đụng chạm đến một nỗi ám hình ảnh lớn không giống của mình: ám ảnh về thời gian:Rộng ngàn thu một tịch dương ấy ...Vàng phai đang cuốn đi mịt mù(Vàng Phai Trước Ngõ)Và ám hình ảnh về thời gian, lại dẫn Trịnh Công Sơn, và cả chúng ta, đến một không gian khác trong tâm địa hồn của phái mạnh nghệ sĩ. Không gian Núi cùng Biển:
trong Trịnh Công Sơn, gồm một không khí ở bên dưới thấp, thu gọn lại chỗ những con phố và gần như quán xá, vị trí anh thường tìm thấy hằng ngày hình ảnh của chủ yếu mình và những khuôn mặt đồng chí cũng như các người phụ nữ thiết tha mà anh tất cả trong đời; nhưng cũng đều có một không gian ở trên cao, như núi, trầm ngâm, hóng đợi, và một không khí ở tương đối xa, nhưng lại vẫn ầm ì tiếng gọi, như biển. Núi và đại dương là những không khí vật lý, chắc chắn rằng thế. Mà lại càng chắc chắn thêm trong nhân loại âm nhạc của Trịnh Công Sơn, sẽ là những không khí tâm trạng. Núi và biển đều là những hình tượng lớn trong thế giới của anh. Khi anh nói “Về mặt núi đợi”, xuất xắc “buồn lên núi nằm xuống”, không có nghĩa thật là anh sẽ trèo lên núi giỏi về sống mặt núi để triển khai cái các bước đợi hóng hay nghỉ ngơi (!) kia. Trịnh Công sơn muốn kể đến một vật gì khác. Dòng đó bọn chúng ta ai ai cũng biết. Không tính ra, trong anh, núi còn rất có thể đưa tới những liên tưởng khác nữa. Cũng thế, so với Biển. Trước hết, hãy quay lại với hầu như núi non vào Trịnh Công Sơn. Trước hết, núi là 1 trong những điểm hẹn. Một điểm hứa hẹn trăm năm. Khi con người, dù như một ngọn gió kia, sẽ thấy stress với song cánh lang thanh của mình:Cuồng phong cánh mỏiVề bên núi đợiNgậm ngùi ôi đá cũng yêu mến thay(Chiếc Lá Thu Phai)Vẫn ngọn gió stress ấy. Bay về. Nó thiết tha trở lại điểm hẹn:Chợt như xác thân không cònTưởng mình như thể cơn gióVề chân núi thăm nấm mèo mồ(Lời Thiên Thu Gọi)Tôi như thể người ngồi trong đêm dài chú ý tôi đã quá bùi ngùi ...Một hôm bi thiết lên núi nằm xuống(Tự Tình Khúc)Tại sao đấng mày râu nghệ sĩ lại hy vọng trở về núi. Có phải bởi chàng mong muốn rằng, vị trí núi, ở bên kia của núi, đại trượng phu sẽ search lại được những thương yêu cũ. Phái mạnh sẽ dựng lại được đông đảo kỷ niệm sáng chóe bên người:Người đã đi vào và tín đồ sẽ về bên kia núiTừng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trờiCòn lại tiếng mỉm cười khóc giữa đời(Cỏ Xót Xa Đưa)Ngày xưa, khi bạn còn ở mặt ta, ta sẽ dự cảm một cuộc chia tay loang màu xanh da trời xẫm của núi chiều, giỏi màu tím than của dáng đêm đổ đầy trên bóng núi. Ta sẽ dự cảm điều đó, và, thiệt sự, bây giờ, fan đã đi xa. Chỉ với lại ta đứng đây chú ý bóng núi. Và nghe tiếng núi thầm thì. Hay than vãn. Yama no Oto. Như Kawabata vẫn nghe, chắc hẳn rằng trong suốt cuộc sống ông. Trịnh Công Sơn có thời điểm đã hy vọng trở về. Núi là vấn đề hẹn. Núi là biểu tượng của một vị trí xa xôi, hoang vắng, là một trong chốn cao và xa, ra khỏi cuộc đời lắm mộng ảo, nhiều phiền tạp và bụi bờ này. Cùng núi cũng là 1 cứ điểm bền bỉ để fan nhạc sĩ lui về nạm thủ một trong những lúc căng thẳng mệt mỏi với cuộc đời. Cụ nhưng, đó bao gồm phải đích thực là chỗ mà bé người rất có thể lui về nhằm kiếm tìm sự thực? giỏi nó cũng vẫn phía bên trong một cuộc mộng to hơn giữa chốn thiên thu này:Một chiều núi bỗng mang thân cánh đồng /thì cùng dòng nước khóc giùm(Một Lần loáng Có)Núi, như thế, chưa hẳn là một cứ điểm bền vững. Mà lại nó vẫn cứ là một hình tượng của cuộc hẹn hò trăm năm trong tâm địa Trịnh Công Sơn. Anh đang cùng làn nước khóc cuộc ra đi của núi. Nước, như thế, là sự vỗ về, là việc che chở, cưu mang ta. Từ bỏ đó, ta cũng hiểu đúng bản chất biển đó là sự vỗ về, yên ủi và nuôi nấng thiết tha đó. Và ai, nếu không hẳn là em, vẫn hòa thân và hóa thân vào biển. Biển luôn mang đặc tính chị em trong trái đất của nghệ thuật của con người. La mer. Rất nhiều tiếng nhạc mông mênh ôm đỡ và quăng quật đẩy ta vào phần nhiều vùng lênh đênh xanh. Fan Tây-ban-nha cũng xem hải dương mang đầy đàn bà tính. La mar. Chỉ có bọn chài tuổi trẻ hung hăng là có những khi nhìn biển lớn trong vẻ nam tính mạnh mẽ của nó để mong muốn mang thân bản thân ra đọ mức độ cùng. Chúng gọi biển cả là El mar. Kể lại những điều đó làm họ lại nhớ mang đến Hemingway (8)Núi cùng biển như vậy là ôm ấp, gắn bó với nhau. Như trong những cân nhắc của Trịnh Công sơn về trời đất:Trong khi ta về lại ghi nhớ ta điĐi lên non cao đi về đại dương rộng(Một Cõi Đi Về)Núi là chỗ để ở xuống, để trả về. Nhưng hải dương là vị trí để trung khu sự, để thầm thì đề cập lể:Người tìm đến biển xanh / thầm thào về đời mìnhĂn năn vệt rêu phong(Lời Của loại Sông)Biển là sự êm ả dịu dàng mềm mại, trùng trùng xa bờ nước lên sóng mềm. Biển luôn luôn là nơi đựng giấu giỏi lưu giữ các gì thân thiết, đẹp tươi và nữ tính ở vị trí em:Tóc người dòng sông xưa ấy vẫn phaiĐã lênh đênh hải dương khơi(Có Một mẫu Sông Đã Qua Đời) Biển tất cả khi là xứ sở em về, để cho tôi hoang mang tìm kiếm. Nào tôi bao gồm biết em vẫn đã chờ mong một lời hò hẹn:Chân nhuộm phố phường em về biển cả xaBàn chân thoát vùng lao tùEm về đứng hóng dưới ngọn tình ca (Góp Lá Mùa Xuân)Thế nhưng, bao gồm khi biển cũng mang vai trung phong sự của con người, hoài mong và tiếc nuối nhớ. Biển lên tiếng gọi, cùng cả không khí con người, bây giờ, cùng share nỗi ảm đạm đau của biển. Bởi vì lẽ, dường như đó đó là nỗi nhức của con fan được biển ôm giữ lại hộ trong lòng. Cùng tiếng biển khơi đó, thiệt ra, chỉ với tiếng vọng âm của con fan quắt quay trong nỗi hoài lưu giữ của chính mình. Hải dương Nhớ vẫn là giữa những bài hát đẹp cùng buồn, mang tính chất cách Trịnh Công Sơn nhất trong những năm sáu mươi, một thập niên mà lại xã hội khu vực miền nam Việt Nam với con bạn sống trong làng mạc hội ấy đang xuất hiện những chuyển mình đổi khác một giải pháp tàn khốc. Tiến trình đó là một cơn nhức dài. Nhiều giá trị xóm hội tương tự như nhiều giá bán trị bé người, mặc dù không hẳn là toàn vẹn về các mặt, nhưng lại đã được thiết lập cấu hình một giải pháp khá chắc chắn trước đó và mang đến cho con tín đồ một sự bình an tạm bợ, ni đang vặn mình vào một cơn thoát xác. Phần đông cơn lốc bước đầu cuốn lên. Tiếng gọi của biển lớn Nhớ, bây giờ, nghe lại, thấy như thể tiếng gọi xót xa, đau khổ về một điều gì êm đềm, tha thiết đã không còn nữa. Đặt nó trong nhịp thở tầm thường của thời đại, và thử so sánh nó với nét xinh dịu mềm và tha thiết, đằm thắm, một sự tha thiết phản ảnh cái an ninh của tương đối thở con người, của bài Nắng Chiều của Lê Trọng Nguyễn chẳng hạn, ta vẫn thấy là biển khơi Nhớ mang trong nó hơi thở của thời đại nhưng mà nó thành lập biết bao (9):Ngày mai em đi / đại dương nhớ tên em gọi vềGọi hồn liễu rũ lê thê / call bờ bờ cát trắng đêm khuya (...)Ngày mai em đi / biển nhớ em trở lại nguồnGọi trùng dương gió ngập hồnBàn tay chăn gió mưa sangNgày mai em đi / tp mắt đêm đèn vàngHồn lẻ nghiêng vai điện thoại tư vấn buồnNghe kế bên biển động bi thảm hơn (...)Ngày mai em đi / hải dương nhớ tên em gọi vềTriều sương ướt đẫm cơn mê / Trời cao níu bước sơn khêNgày mai em đi / rượu cồn đá rêu phong rũ buồnĐèn phố nghe mưa tủi hờn (...)Ngày mai em đi / thành phố mắt tối đèn vàngNửa láng xuân qua ngập ngừngNghe trời gió lộng mà thươngKhông Gian Sông: Đây cũng là một không gian ám hình ảnh của Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ. Nhưng không giống như Biển, Sông thường xuyên là gần gũi với con tín đồ hơn, về kỹ càng địa lý cũng tương tự về kỹ càng tâm trạng. Thường, sông quấn quanh không gian cuộc sống của con tín đồ và đem về cho con tín đồ những mơ ước thoát dòng. Những không gian cuộc đời đôi lúc quá chật eo hẹp và làm cho con fan cảm thấy túng bức. Sông cho con bạn một lối thoát. Sông chuẩn bị sẵn sàng nghe đông đảo lời vai trung phong sự của người, cùng chở những mong ước của nó đi xa. Hoặc, bao gồm khi, sông nâng những mong ước của con fan lên cao, thành mây, rồi thành mưa. Như thế, sông là người các bạn mà con người gần như luôn luôn luôn rất có thể tin cậy được. Sông bồi đắp và nuôi dưỡng. Và khi những mong ước của con bạn được sông đưa lên cao để nở giữa trời, sông quả thật đang dìu con người và nhảy đầm với nó giữa cuộc thênh thang trời đất:Những mẫu sông nối hai tay liền với biển cả khơi ...Con sông là thuyền / mây xa là buồmTừng giọt sương thu không còn mênh mông(Bốn Mùa thay Lá)Sông mở rộng không gian cho nhỏ người. Và gồm khi, nó dìm chết một ngày của đời tín đồ trong vũng không gian ấy.Dòng sông nắng mang đến bờ bến rộng...Một dòng sông chở ngày hấp hối(Vàng Phai Trước Ngõ)Nhưng, cho dù sao đi nữa, sông với những người vẫn gần như luôn cần phải có nhau. Vì vì, nhì thực thể đó, có lẽ đã là các chiếc bóng của nhau. Sông vẫn giữ gìn hình hình ảnh của con fan trong nó. Và bé người, không hẳn nó vẫn luôn luôn mang trong tâm một cái sông xuất xắc sao? Một loại sông êm đềm hay 1 dòng nước cuồn cuộn chảy. Để con bạn nghe ra phần lớn tiếng thời gian. Núm nên, nếu gồm một lần làm sao đó fan bỏ đi, loại sông kia sót lại gì?Người ra đi bến sông nằm lạnhNày nhân gian, bao gồm nghe đời nghiêng?(Có Nghe Đời Nghiêng)Bởi lẽ ấy, rồi bạn lại trở về. Sông ôm ấp, bảo quản và chở ra đi những mơ ước hay hầu hết dấu bi thương đau của nhỏ người:Dường như bão qua / mẫu sông nước lênĐời không có mưa mà lại vẫn ướt mềm(Gần Như Niềm giỏi Vọng)Tìm lại trên sông các dấu hài(Đóa Hoa Vô Thường) Một loại sông sâu / chở hồn yêu quý đau(Em Đi vào Chiều)Chính vì sông là nguồn an ủi, là nơi ôm ấp những thiết tha, cực khổ của ta, là địa điểm rửa sạch đông đảo vết thương mà ta bao gồm thể phát hiện giữa đời này, Trịnh Công tô (và khắp cơ thể nữ của anh) thường tìm về với sông để nói lể, hỏi han. Người tìm về dòng sông / hỏi thầm về đời mình. Thậm chí, sông còn là một nơi để dìm giữ phần nhiều lời trăn trối cuối:Một chiều em đứng cuối sông / gió rét thu khôn xiết ân cầnChở lời kinh đến núi non / đa số lời tình em trối trăn(Đóa Hoa Vô Thường)Cũng bởi vì biết em vẫn ra sông để thả bay những lời trối trăn trong nắng, Trịnh Công Sơn, khi đi tìm em, cũng đi về chiếc sông ấy. Do anh đọc rằng, sông kia sẽ trở buộc phải một điểm hẹn giữa hai người:Gọi em mang đến nắng bị tiêu diệt trên sông dài(Hạ Trắng)Còn một lời điện thoại tư vấn nào đẹp lên thế? bạn nhạc sĩ đứng bờ sông và gọi tình nhân của mình. Anh hotline mãi, hotline mãi. Cho tới khi chiều hấp hối. Và chết trên chiếc sông trắng. Tưởng như tiếng hotline đã chạm vào cõi vô biên. Sóng: Biển, sông, tương tự như núi, kia là số đông bến hẹn. Hồ hết điểm ngóng của con người. Nhưng một trong những những biểu lộ của sông và biển khơi là sóng. Sóng là giờ đồng hồ nói của tất cả hai. Sóng là những nỗi dội đập của lòng ta trong lời sông, tiếng biển. Thiệt ra sóng cũng chính là ta, và ta là sóng. Có tác dụng sao bóc hai ra được. Đó là việc phân thân. Vì thế, khi ta nói cùng với sóng, thì cũng chính là ta nói cùng với ta. Đó là gần như lời từ nhủ thầm. Đó là đông đảo tiếng kêu vào ta. Để nhắc rằng ta vẫn còn đó những cảm nhận, những đau buồn xót xa buốt sắc trong lòng. Làm sao sóng không hiểu? Chỉ gồm người với những người là còn có những lúc không hiểu biết nhiều nhau, còn tồn tại những dịp quay khía cạnh đi. Tuy vậy sóng là ta, ta là sóng, làm sao sóng không hiểu biết những giờ đồng hồ kêu âu sầu của bao gồm mình?Biển sóng biển cả sóng chớ xô nhauTa xô biển lại sóng về đâu?Sóng bạc đầu / và núi chìm sâuTa về đâu đó (...)Biển sóng biển lớn sóng đừng xô nhauTa xô biển lớn lại sóng ở đauBiển sóng biển khơi sóng chớ xô tôiĐừng xô tôi bổ giữa tim người(Sóng Về Đâu?)<...> Mưa: bao gồm mây thì phải có mưa. Đó là nhì mặt đính bó của cuộc sống tự nhiên. Thật ra, mây cùng mưa cũng chỉ là một. Như vui với buồn. Như thú vui và giọt nước mắt. Đó chỉ là các cách nói. Thực ra, mưa dễ dàng nhắc con người đến các kỷ niệm buồn của đời sống. Như những cơn mưa cất cánh nghiêng bên trên tầng tháp cổ nhắc tín đồ ta về hồ hết cơn đau vùi lúc tín đồ ta ở nhớ tín đồ yêu. Đó là số đông ngày mở màn thế giới Trịnh Công Sơn lộ diện với bọn chúng ta, làm họ bỗng thấy rằng ở một trong những cơn mưa ngoài ra còn có những điều không giống nữa:Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ (...)Buổi chiều ngồi ngóng đa số chuyến mưa quaTrên bước chân em lặng lẽ lá đổChợt hồn xanh buốt cho chính mình xót xa...(Diễm Xưa)Trịnh Công tô nghe mưa giúp xem đời biển động. Ngoại trừ kia dâng lên tiếng sóng. Anh suy nghĩ về số đông bia đá lạc loài, hầu như đời sỏi đá bi tráng thảm để nghĩ đến thân phận của chính mình. Với thân phận của bé người. Làm thế nào em biết bia đá không đau? câu hỏi khơi dậy tư tưởng vạn thiết bị nhất thể. Nó đánh bật lên một hơi lửa ấm trong cảm xúc của nhỏ người. Khá lửa mong muốn tìm sự chia sẻ và đồng cảm. Dịp yêu Diễm, Trịnh Công Sơn vẫn còn đấy trẻ lắm.Tiếng mưa đánh lên hầu hết ngọn lửa mang lại con người hơi ấm. Mưa còn làm tiếng ru, vỗ về con người, thôi ngủ đi em / mưa ru em ngủ / tay em kết nụ / nuôi trọn một đời / nuôi một đời người... Gần như tiếng mưa tư chữ vẫn liên tiếp làm nhịp võng đong đưa. Mưa cũng kể ta tới các lời hò hẹn. Số đông giọt mưa, đầy đủ nụ hoa, hứa hẹn hò gặp nhau trước sảnh nhà. Đó là đều giọt mưa làm cho những nụ hoa hạnh phúc. Tuyệt ngược lại.Và bỗng nhớ những cơn mưa hồng. Có lẽ trên cuộc đời này, Trịnh Công sơn là người duy nhất giữ được mầu nắng nóng hồng trong mây và giữ được mầu mưa hồng vào nắng. Rất nhiều giọt mưa hồng ấy sẽ giữ được sự thủy tầm thường với cội nguồn mình:Trời ươm nắng mang lại mây hồng / Mây qua mau em nghiêng sầu Còn mưa xuống như hôm như thế nào / Em đến thăm mây lặng lẽ mang gió lênNgười ngồi kia trông mưa mối cung cấp / Ôi ngọt ngào nghe đã buồnNgoài cơ lá như vẫn xanh quanh đó sông vắng ngắt nước kéo lên hồn muôn trùng(Mưa Hồng)Cơn mưa hồng, cơn mưa thủy phổ biến của mầu trời, rơi xuống thành thiếu nữ đi vào phố xá thành phố sài gòn đẫm nước của mùa hạ:Mưa mùa mưa thành phố sài thành mưaMưa phố vai mưa mềmBàn tay em đôi tay mùa hạ / Phố mưa tôi tìm(Mưa Mùa Hạ)Nhưng tiếng mưa bập bồng thánh thót tuyệt nhất của Trịnh Công Sơn có lẽ rằng vẫn là phần đa tiếng mưa vào Tuổi Đá Buồn. Giờ đồng hồ mưa ấy đang nghe một đợt rồi thì không vấn đề gì quên được. Tiếng mưa tấn công trên hầu hết phím dương chũm của lá xanh, tiếnh mưa òa vang đầy đủ nốt nhạc của mây bên trên cao, mây trôi từng phiến, và, đâu đó, từng vạt mây đánh chéo cánh xuống thành đa số vạt mưa. Một cơn mưa kỳ ảo ướp mùi đông đảo đóa hồng tàn. Một cơn mưa nghe văng vẳng vào nó gần như tiếng chuông nhà thờ ngân thênh thang với đánh trầm trầm tựa như những tiếng dương rứa ở hầu hết octave cao cùng trầm nhất. Cơn mưa bay ngang trên tp và làm cho rụng xuống rất nhiều giọt nước mắt của trời:Trời còn khiến cho mưa mưa rơi mênh mangTừng ngón tay bi thảm em có em mangĐi về giáo mặt đường Ngày nhà nhật ai oán còn ai còn aiĐóa hoa hồng thiết lập lên tóc mâyÔi mặt đường phố nhiều năm lời ru mê mải ...Đóa hoả hồng vùi quên trong tay...Trời còn khiến cho mưa mưa rơi thênh thangTừng gót chân trằn em quên em quên...Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi ...(Tuổi Đá Buồn)Và, cùng rất cơn mưa, các tiếng chuông vẫn còn tiếp tục bềnh bồng gõ nhịp trong trái tim ta.<...> khía cạnh trời: cùng rất mặt trăng, đây là một biểu tượng xuất hiện theo một tần số cao trong trái đất nhạc ngữ của Trịnh Công Sơn. Khía cạnh trời là nguồn sống, là lốt chỉ mang đến sự tiếp diễn của cuộc lữ lắp thêm trên è cổ gian. Nhưng, đối với Trịnh Công Sơn, khía cạnh trời cũng có khi sở hữu trong nó phần đa xót xa, những dấu hiệu của nỗi vô vọng của bé người. Thiệt ra, chính là một biểu tượng muôn đời vẫn liên tục soi dấu của nó mãi trên thế gian này. Lưu giữ Zarathustra của Nietzsche tất cả lần đứng bên trên đỉnh núi cao nhưng nói với phương diện trời về sự contact của nó với nhỏ người. Nếu không có con fan khốn thuộc đang lăn lộn bên dưới mặt khu đất kia, phương diện trời rước đâu ra sự huy hoàng và tìm đâu ra được ý nghĩa cho sự sống thọ của mình? Đối cùng với Trịnh Công Sơn, mặt trời trong đôi mắt anh nhiều khi được quan sát với bé mắt nhận xét của đứa nhỏ xíu khôn ngoan mà một lần Khổng Tử đã chạm chán trên lối đi của mình. Mặt trời lúc xa thời điểm gần:Mặt trời lung linh trên cao vừa xa vừa gần(Bốn Mùa vắt Lá)Mặt trời xa đã cất cánh về ngay gần / Rơi bên trên sông rơi sau bờ thànhNhìn cỏ cây ráng pha mầu hồng / chú ý lại em áo lụa thinh không(Níu Tay nghìn Trùng)Mặt trời của Trịnh Công tô thật đẹp với thơ. Nó cũng có thể có những nét thơ và đẹp như mẫu “tịch dương hồng” của Nguyễn Du. Phương diện trời của Nguyễn Du có trong nó một mầu cổ kính, tịch lặng. Nó rơi xuống , và âm thầm cháy, đỏ hồng trong chiều. Còn phương diện trời của Trịnh Công Sơn có trong nó mẫu dáng dấp và hơi thở phập phồng của thời đại. Tương đối thở vào “tà áo lụa thinh không” kia. Hãy nhìn lại một lần tiếp nữa mặt trời của Nguyễn Du, cùng nhớ mang lại mặt trời của Trịnh Công Sơn, để nghe và cảm lại, một lượt nữa, cái không khí của những thời đại:Hoàng Mai kiều thượng tịch dương hồng(Trên cầu Hoàng Mai, nhẵn chiều cháy đỏ) (Hoàng Mai kiều vãn diểu)Có thiền sư nhìn ra khía cạnh trời là trái tim của con người (10). Nó là nhịp đập của sự việc sống bé người. Nó gắn thêm con người vào nhịp đập, vào trái tim của vũ trụ. Liệu có phải là chính người nhạc sĩ cũng có những lúc chú ý ra điều đó không?Mặt trời nào soi sáng sủa tim tôi... / khía cạnh trời soi một kiếp rong chơi(Cát Bụi)Nhưng khía cạnh trời cũng có những khi tạo nên những tác động có tính láo lếu hóa. Phương diện trời làm cho mọi trang bị hóa ra mọi hình ảnh hỗn loạn, không phía trong ý thức của bé người. Con fan như bị mê mẩn đi dưới ảnh hưởng thôi miên của bé mắt to con treo bên trên cao kia. Mặt khu đất im, phương diện trời cúi nhìn. Hay, bao gồm khi ngược lại, chính trong những lúc bị phương diện trời thôi miên ấy nhưng con người nhìn ra những thực sự của đời sống, đầy đủ sự thật không bị những mộng ảo đời bít chắn khiến cho chúng thường mang dáng dấp của những mộng-ảo-thật trong mắt người. Khía cạnh trời giúp lộ diện một cái nhìn vào hiện thực:Trên đời tín đồ trổ nhánh hoang vu / bên trên ngày đi mọc cành lá mùNhững tim đời đập lời hoang truất phế / dưới mặt trời ngồi hát hôn mêDưới vòng nôi mọc từng nấm chiêu mộ / bên dưới chân ngày cỏ xót xa đưa(Cỏ Xót Xa Đưa)Mặt trời rất có thể tạo ra đầy đủ cơn hôn mê; nó cũng rất có thể giúp gửi con bạn vào loại nhìn xuyên suốt để đi đến việc tìm hiểu kết cấu của hiện nay thực. Nó đến ta một cái nhìn vào trái tim của thực tại. Nó là việc có mặt quan trọng cho cuộc sống đời thường của con fan trên trần gian này. Trong toàn bộ những ý nghĩa sâu sắc vừa có tính đồ dùng lý (physical) vừa tất cả tính cực kỳ hình (metaphysical) của nó. (...) <...>Không Gian Phố: Trước hết, so với Trịnh Công Sơn, phố là nơi gồm có mặt người, hồ hết mặt bạn xa lạ cũng tương tự những mặt người thân quen. Phố là nơi có sự sống, sự sống cứ mãi tiếp diễn và như một cái chảy vô tận. Phố là sự việc sinh động.

Xem thêm: Right Here Waiting By Richard Marx, Right Here Waiting

Với phần đa quán xá, những bé đường. Vào phố có nắng, gồm mưa, bao gồm lá cây và bao gồm cỏ hoa bao phủ lánh. Sinh hoạt phố, con người rất có thể tìm ra mọi dạng thức của đời sống. Trong phố, nhỏ người hoàn toàn có thể thấy được đủ hồ hết nét vẽ của cuộc đời. Trong đó, bao hàm nét nhạc vui và rất nhiều tiếng nhạc buồn. Có những thiết tha và gồm có khổ lụy. Gồm có nụ cười, gồm có giọt nước mắt, có vị mặn đắng của đời sống, và có những chất ngọt thơm của cuộc đời. Hãy xem demo một cuộc triển lãm về phố trong nhân loại của Trịnh Công Sơn.Trước hết là 1 trong những con phố hồng, một con phố lạ. Nó đẹp cùng tươi mang lại độ bọn họ cảm thấy là nó không có thật giữa cuộc sống này. Mà lại nó sẽ mọc lên giữa lòng ta qua ánh mắt của bạn nhạc sĩ:Trời đất kia, gồm hay ta vềMột phố hồng, một phố lỗi khôngĐường lên cao, bước đi nhè nhẹSương, ô kìa, sương rơi bềnh bồng(Có Nghe Đời Nghiêng)Một phố vui. Với nắng và lá:Bên trời còn nắng / Lá trời còn xanhPhố còn người đông(Hãy Cứ Vui Như phần nhiều Ngày)Một phố có em, với hoa vàng, cùng với trời hạ, với một thoáng mùi hương mềm tha thiết, với với tiếng cười cợt em thoảng bay, đâu đó, tưởng chừng như có như không:Em đến mặt đời / hoa rubi một đóaMột nhoáng hương bay / mặt trời phố hạ (...)Em cười đâu đó giữa lòng phố xá đông vui(Hoa rubi Mấy Độ)Và một phố hoa khác. Với em, trong một cảnh xoay chậm, một trong những loài hoa vàng với tím. Và rất có thể với một chùm hoa giấy red color cam đong đưa. Tất cả bồng bế nhau, hơi nhòe đi trong nhịp chuyển động, trên nền black của tóc: Đường phố em về / tóc thuộc hoa quyến luyến(Thành Phố Mùa Xuân)Trịnh Công sơn là con tín đồ của phố, một bé người luôn nhớ phố phường. Anh cấp thiết sống một ngày nhưng mà không xuống phố. “Từng ngày chôn chân ghi nhớ phố lang thang” là nỗi khổ đau cụ thể của một fan bị giam hãm trong tư bức tường, ko được nghe phần lớn tiếng nói các bạn bè, gần như tiếng cười thân yêu. Hạnh phúc của anh là sự chạm mặt gỡ toàn bộ những con người thân quen tương tự như những nhỏ người lạ lẫm mà trần gian đã gửi đến cuộc đời này. Anh muốn dang rộng lớn vòng tay để bao bọc lấy và yêu thương thương toàn bộ những nhỏ người:Gặp nhau vào phố, xin yêu thương khôn nguôi những thân người(Đời mang đến Ta Thế)Người nhạc sĩ yêu hầu như đường phố trần gian. Anh nhìn ra mọi vẻ mặt thân mật của mọi đường phố đó:Đường phố lâu năm một con đường phố dàiĐường phố này một chiều tôi tớiĐi tử tế tôi kính chào vẫy phần nhiều ngườiĐường phố cười (...)Đường khôn xiết tình một mặt đường rất tìnhĐường khôn xiết gần một rất lâu rồi lắmKhi chân qua bỗng dưng nghe đầy giờ chimĐường trái timĐường tình thương nghe giờ đồng hồ ai nỉ nonĐường hàm oan nghe giờ đồng hồ ai than thầmĐường tiết xương chờ lau hết dấu vinh quangĐường đến tôi đợi em vẫn quá lâu năm...(Có Những nhỏ Đường)Trịnh Công Sơn vẫn đi qua không ít loại phố phường khác nhau. Anh đã từng đi “về trê tuyến phố cao nguyên ngồi” để nghe “tiếng con gà trưa gáy khan mặt đồi” vắng. Anh đã đi được thăm “phố xưa lốt đạn” để thấy phần đa vết tích của “cỏ lá bi thương tênh”. Những đường phố ấy khổ sở vì thưa vắng bóng người, với ở đó, “tháng năm quá rộng”, “khói trời mênh mông”, cùng đời lúc nào cũng vẫn “còn bay những cơn mưa phùn”. Ngơi nghỉ Huế, nơi quê hương của vai trung phong hồn Trịnh Công Sơn, một trong những đường phố của thành quách hoang vu, độ ẩm mốc, giữa đêm thâu tĩnh mịch với gần như “tiếng muôn trùng đẩy đưa”, anh nằm nghe ngóng cuộc đời:Nghe trăm tiếng ngùi ngùi / Nghe lăng miếu trùng vâyNghe xa cách cuộc sống / Nghe hoang truất phế cạnh đâyXin trên hồ hết đường nhiều năm / mang đến nghe cách rộn vuiXin bên trên những nụ cười / Còn rạng rỡ phương diện trời(Nghe giờ Muôn Trùng)Đó là hình ảnh những tuyến phố ở Huế, như Trịnh Công đánh trong một bài viết đã hé mở mang lại ta thấy, hay sẽ là những con phố của bất cứ nơi làm sao trên quê hương việt nam mà Trịnh Công Sơn đã phả dòng tâm hồn khôn cùng Huế của bản thân vào. Nhưng, khi tới Hà Nội, Trịnh Công tô cũng bắt ngay được cái hình ảnh rất tp. Hà nội này, chiếc hình ảnh “nhòa phố ước ao manh nhòe phố mưa” nhưng Trần nhân vật cũng đang tìm thấy trong ngày hè Chiều trực tiếp Đứng (À la Verticale de lõété). Trịnh Công Sơn vẫn bắt được chiếc hồn của những con phố cổ. Cái nhạc của anh, ở đây, lan chảy thành một loại dài với phần lớn ngoắt khúc bất chợt để triển khai thành gần như ngõ lâu năm ngõ ngắn của Hà Nội. Trong chiếc nhạc ấy và một trong những ca từ nhưng mà anh bỏ lên trên nó, có ai lại không thấy tồn tại tha thiết những con đường hà nội cổ xưa:Hà Nội ngày thu cây cơm để nguội vàngCây bàng ngói đỏ nằm bên cạnh nhauPhố xưa đơn vị cổ mái ngói thâm nâuHà Nội mùa thu, ngày thu Hà NộiMùa hoa sữa về thơm từng lần gióMùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏCốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua...(Nhớ ngày thu Hà Nội)Phố luôn gắn sát với quán xá. Đó là các chiếc cửa sổ xuất hiện mở vào các tâm sự của nó. Bao gồm khi đó là 1 trong những tâm sự buồn:Có chén rượu ngóng trong tiệm đêm đêm(Bay Đi thì thầm Lặng)Có khi người nhạc sĩ mong được gia công cái quán kia, để chờ đợi em vào. Để mong muốn được share những trọng điểm sự vui bi đát của em:Tôi xin có tác dụng quán hóng / bi quan chân em gạnh chơi(Biết Đâu mối cung cấp Cội)Trong đông đảo đường phố cơ mà Trịnh Công tô đã trải qua đó, tình cờ, một hôm tín đồ nhạc sĩ chạm mặt em, một ngày vô tình biết em / là ngày lạ thường biết nai lưng gian. Sự gặp gỡ đó với trong nó những hạt mầm hạnh phúc và bất hạnh lớn:Hôm thốt nhiên thấy em đi về bên cạnh kia phố trong tâm bỗng vui như đời khôn cùng lạTôi kiếm tìm thấy tôi theo từng gót xa có tác dụng lời lá bay trên tuyến đường điTôi kiếm tìm thấy tôi như giọt nắng nóng kiaLàm hồng chút môi cho em dựa vào (...)Dưới phường phố cơ có tín đồ nhớ emNằm mộng suốt cả đêm trong thiên đường(Cho Đời Chút Ơn)Vẫn em. Và niềm hạnh phúc ấy nghe như 1 tiếng chim bay trong thành phố:Em thuộc lá tung tăng như loại chim đếnVà đang hót giữa phố bên (...)Bao đường phố em qua nắng lên đứng chờ(Tuổi Đời Mênh Mông)(...) bởi vì em là một trong những nét xanh của lá, một đường nét tím của mây, một nét hồng của nắng, một đường nét trắng của mưa, một nét đá quý của hoa, cũng chính vì em là 1 nét mềm của giờ chim kia, một đường nét vui của bức tường ấy, nên những khi em ra đi, phố trở đề nghị trống vắng, như tranh ảnh thiếu cái tấp nập của một linh hồn:Nếu thiệt hôm như thế nào em quăng quật điEm loại bỏ Sau sống lưng em còn con đường dàiNhững hàng cây loan tin nhau rồi yên tiếng nóiQuanh trên đây hoang vu tiếng cười(Rơi Lệ Ru fan )Trịnh Công Sơn đề cập lại gần như cảnh phố cũ. Đó là rất nhiều điều thân thiết mà phố mang lại cho bọn chúng ta. Đó là phố của toàn bộ mọi người; đồng thời, đó cũng là phố của chỉ hai người mà thôi. Phố là thế. Phố mở rộng cho tất cả, tuy thế phố cũng gìn giữ phần lớn riêng tư cho từng hai người:Nhớ phố xưa quen thuộc / biết tên bàn chânNhớ đèn con đường từng đêm thao thứcSáng mang lại em vòm lá me xanh (...)Nhớ anh em chào nhau quen thuộc tiếngPhố em qua gạch men ngói quen thuộc tên...Khi chiều xuống bên sông nước lênén nô chơi giữa phố nhàCó nắng đá quý lạc bên trên lối đi (...)Trong lòng phố / mưa tối trói chânDưới hiên quan sát nước dâng trànPhố bỗng là dòng sông uốn nắn quanh(Em Còn Nhớ hay Em Đã Quên)Phố là nơi chạm mặt gỡ, phố là chỗ khởi đầu, cầm nên, khi cô gái ra đi, tung loãng vào cuộc đời này, “em theo đời cơm áo / mai ra thuộc phố xôn xao / từng nào ngày yêu dấu tan theo”, hay khi bóng bạn đã khuất lấp mịt mù, “ngủ đi em song vai lụa đuối / ngủ đi em domain authority thơm trái ngọt”, Trịnh Công sơn cũng vẫn cấp thiết quên được hầu hết ngày mếm mộ cũ. Anh sống với cuộc hồi tưởng:Tôi đã đưa em trải qua không ít phốNhững sáng không bến bờ tôi ngồi nhớ(Trong Nỗi Đau Tình Cờ)Nhìn lại những nhỏ phố, những tuyến phố mà thời trước đã từng là hồ hết lưu điểm của hạnh phúc, vẫn là phần nhiều điểm lập lòa ánh sáng và lấp lánh những tiếng cười cợt vui, đều sắc màu sắc tươi thắm của đời, Trịnh Công Sơn lắng nghe lại phần đa âm hao cũ. Lúc đó, chỉ với nỗi buồn rớt lại, vào một không gian xa lạc và mất dấu:Giật mình nhìn quanhồ phố xa lạ(Bên Đời Hiu Quạnh)Con fan chợt nhận thức ra rằng tất cả cuộc đời hiện giờ là lạ mặt:Bàn chân vào phố lạ lẫm nhiềuCó fan lòng như nắng qua đèo(Có Một dòng Sông Đã Qua Đời) tất cả những mặt đường phố trong anh, bây giờ, phần đa đã chết. Còn trường hợp không, chúng chỉ với những chứng tích của việc buồn thảm. Không còn những ngày cũ, với ta chú ý “gió trời thênh thang / nhớ tuyến phố hẹn”. Không hề những ngày đã xa rồi, như bản tính của bất kể một người con gái nào, nghịch vui với niềm hạnh phúc trông ngóng của bạn yêu, em “tặng hết đến tôi một phố chờ”. Không hề những ngày tôi đã thuộc em chạy trốn mưa trong thành phố cũ, “mưa phố vai mưa mượt / bàn tay em hai tay mùa hạ phố mưa tôi tìm”. Có còn sót lại chăng chỉ là 1 trong những nỗi quạnh hiu rụng đầy trong ta:Có mặt đường phố nào vui mang đến ta qua 1 ngàyCó gai tóc nào cất cánh trong trí nhớ nhỏ nhoiKhông còn không thể ai / ta trôi vào cuộc đời...(Ru Ta Ngậm Ngùi)Phố, không có dáng em, bây giờ, chỉ còn là nỗi bi đát đau của đời sống này kéo dài, kéo dãn mãi. Phố xưa không thể là tiếng chim hót bay vào trời xanh, hiện giờ “phố xưa nằm bệnh dịch / lũ chim non réo mặt vườn hoang”. Phố, đóa hoa hồng ngày xưa nở tươi trên môi cuộc đời, bây giờ, không có bóng em, nó chỉ còn là một nụ hồng “vùi quên trong tay”. Thành phố, “đóa hoa hồng tàn hôn lên môi” kia, bây giờ, chỉ là 1 trong cơn nhớ bay dài trong mưa, là vị mặn của một giọt âm thầm trên mắt, hay của đa số giọt âm thầm như thế. Bỗng dưng nhớ phần lớn câu thơ cũ, về một nỗi nhức khi cách trên thành phố nhầu nát với mất trơn em:Đi trên thành phố phai nhầuBước chân xiêu vẹo nghe sầu vọng âmLời em trên mắt âm thầmKhua chân phố nhỏ dại giọt dầm dề tuôn(Hoài Khanh)Hình hình ảnh phố khi bé người đã mất bên nhau nữa chỉ có toàn các nét xiêu vẹo và nhầu nát như thế. Nếu như bị dầm trong mưa, hình ảnh buồn bã và khốn khổ ấy đã lại được càng làm cho rõ nét hơn. Và người đi trong phố, thời điểm đó, nghe đèn phố trong mưa nói lể mọi tiếng bi thương qua ánh điện vàng. ánh điện kim cương đó đó là ánh đèn soi chiếu những cái bóng hấp ân hận trong đời mình:Cồn đá rêu phong rũ buồnĐèn phố nghe mưa tủi hờn (...)Thành phố mắt đêm đèn vàngHồn lẻ nghiêng vai điện thoại tư vấn buồn(Biển Nhớ)Trịnh Công Sơn là 1 người khẩn thiết với phố, bởi lẽ, như vẫn nói, phố là bến đợi 1 thời của tuổi con trẻ anh, là không khí in đẫm những hạnh phúc có thật cơ mà anh tìm thấy được giữa cuộc sống này. Phố, với anh, thật sự không thể là một không gian gian mang ý nghĩa vật lý nữa. Nó sẽ trở phải một khoảng không gian tinh thần, đánh đậm hồ hết hình bóng và đầy đủ nhớ tiếc, xót xa bao hàm tên gọi cụ thể trong hồn anh. Giữa những phố ấy, đi đâu Trịnh Công đánh cũng gặp gỡ với những hạnh phúc cũ, mà hiện nay đã trở đề nghị những nỗi buồn. Số đông nỗi buồn mà anh vẫn mãi không thích từ bỏ:Chiều 1 mình qua phố âm thầm nhớ, lưu giữ tên emGió ơi, gió ơi cất cánh lên / để bụi đường cay lòng đôi mắt (...)Chiều qua từng nào lần môi cười, cho mình còn nhớ nhauChiều qua bao nhiêu lần tay rời, nghe ai oán ghé môi sầuNgày nào mình còn có nhau xin mang đến dài lâuNgày như thế nào đời thôi bao gồm nhau xin tín đồ biết đau(Chiều 1 mình Qua Phố)Người đi bên trên phố, với phố nhắc nhở bạn những cơn đau. Đau vị một bạn đã ra đi, một người đã về bên kia núi. Nhưng cũng có khi đau vày một người dường như không còn ở bên cạnh ta nữa. Mặc dù người vẫn còn đâu đó trong cuộc đời này, vẫn còn đấy cười nói “đâu đó trong tim phố xá đông vui”; mà lại thật sự, đời sống đang dạy mang lại con bạn biết rằng “trong cuộc tang thương ôi trăm ngày phố xá cũng trôi theo / trong hội trần thế ôi bao ngày yêu quý cũng không còn”. Tự đó, mang lại dù, “có lần bàn chân qua phố thấy tín đồ / sóng lao xao bờ tôi”, thì tín đồ vẫn biết rằng tất cả mọi sự, như làn nước kia, vẫn theo nhau chảy dưới chân cầu. Bạn đi trên phố, đi mãi đi mãi, và phố kia, bây giờ, như một mũi tên, cất cánh tới đâm thẳng vào trái tim người. Phố đóng đinh ta trên cây thập tự:Tưởng rằng đang quên / cuộc tình đã yênTưởng rằng vẫn quên / thân đau ý muốn nằmVì từng bước em là từng mũi đinh cuồng điên (...)Tưởng rằng sẽ quên / cuộc tình sẽ yênTưởng rằng đang quên / em qua phố rộngMột lời trối trăn còn tra cứu thấy trong hai con mắt (...)Tưởng rằng đã quên / tay em vẫn cònDựng đời bão lên / có tác dụng từng vệt thương hồn nhiên(Tưởng Rằng Đã Quên)Nhưng chưa hẳn phố chỉ cần nơi cho Trịnh Công Sơn, con người ở đoạn chủ thể, cơ hội thẩm thấu những tay nghề của đời mình. Phố còn là một nơi để người nữ, con bạn đối trọng của anh, cảm nhận cuộc sống. Em là tôi cùng tôi cũng chính là em. Do thế, người cô gái của Trịnh Công Sơn, như anh, cũng đã có những cơ hội cảm dấn đời với toàn bộ những gam màu, những sắc độ, và phần đa cung bậc của nó. Nhưng, tương tự như anh, trong khi những cảm nhận thâm thúy nhất của con bạn ấy cũng đều bên trong vùng hồi quang của rất nhiều bất hạnh, xót xa và đau khổ:Chiều ni em lượn phố về / thấy đời mình là số đông chuyến xeCòn phía trên âm vang não nềNgày đi tối tới / trăm tiếng mơ hồ Chiều nay em lượn phố về / thấy đời mình là đông đảo đám đôngNgười chia tay nhau cuối đườngNgày đi tối tới / nghe tiếng hỏng không (...)Chiều ni em dạo phố về / thấy đời bản thân là đa số quán khôngBàn yên ổn hơi bên ghế ngồiNgày đi đêm tới / sẽ vắng trơn ngườiChiều nay em dạo phố về / thấy đời mình là con nước trôiĐèn soi bên trên vai chảy rờiNgày đi đêm tới / còn chút hao gầy(Nghe phần nhiều Tàn Phai)Phố, như vậy, đó là không gian tục lụy của Trịnh Công Sơn. Tục lụy với toàn bộ những niềm hạnh phúc và khổ đau của nó, với tất cả những sắc đẹp độ và gam mầu của nó. Nếu rừng, núi, sông, biển, cho dù cho là những biểu tượng khá thân thiết với nhỏ người, vẫn có thời điểm mang hồ hết nét xa biện pháp với nó, thì phố là một hình tượng gắn chặt với số đông cảm nhận cùng thức thừa nhận của con tín đồ về cuộc đời với đủ nét tân toan cam khổ này. Phố là không khí để con tín đồ sống thuộc và sống với. Đó là 1 trong những không gian nhỏ tuổi hẹp của cuộc đời, nhưng, qua nó, tín đồ ta chú ý ra đều phản ánh của cuộc sống thường ngày rộng to hơn ngoài kia. Như thế, phố, đối với Trịnh Công Sơn, là một không khí cắm mốc trong phiên bản ngã của anh. Và, có lẽ, cũng như nữa, đó là một không khí cắm một lốt mốc rõ ràng trong phiên bản ngã của con người thời nay. Nó đem trong nó dấu ấn của cuộc sống thường ngày và khá thở của con người thời đại. Bé Người, Những bạn dạng Vị Trong không Gian:
không gian của Trịnh Công tô mang chứa trong nó nhiều biểu tượng. Những biểu tượng ấy đã nhập vào con tín đồ và hòa quấn với nó. Con fan của anh sống thân thiên nhiên, để mình trong thâm tâm thiên nhiên, và cũng làm phản ánh thiên nhiên qua thiết yếu nó. Nhưng, một nét quan trọng nơi Trịnh Công tô là, con tín đồ trong thế giới của anh, tốt nhất là fan nữ, thường có khuynh hướng trở thành những bản vị để, qua đó, anh đo đạc, quan sát ngắm và niềm hạnh phúc với thiên nhiên chung quanh. Trời đất, thiên nhiên, bây giờ, không hề là một bạn dạng vị chính yếu nữa để con tín đồ theo này mà được mô tả, so sánh. Chủ yếu con người bây chừ là những phiên bản vị. Những bản vị nhỏ bé và duyên dáng làm ngơ ngẩn cả khu đất trời.Ngày xưa, nhằm tả Thúy Vân và Thúy Kiều, Nguyễn Du đã nói tới “mai cốt cách, tuyết tinh thần”, “khuôn trăng”, “nét ngài”, “mây”, “tuyết”, “làn thu thủy, nét xuân sơn”, “hoa ghen”, “liễu hờn”... Nguyễn Du đang lấy thiên nhiên làm thước đo nhằm khen ngợi chị em Thúy Vân, Thúy Kiều. Vân, Kiều, như thế, được sở hữu ra so sánh với thiên nhiên, cho dù sự so sánh, qua ngòi cây viết của Nguyễn Du, gồm phần khá thiên vị hai người con gái duyên dáng vẻ và dễ thương và đáng yêu này. So sánh như vậy là đối chiếu theo những ước lệ cổ điển, theo rất nhiều quy phạm về văn chương mà lại Nguyễn Du, như 1 con fan của thời đại mình, tất yêu tránh khỏi. Vạn vật thiên nhiên là những bạn dạng vị, con người là gần như nét để bên cạnh. Nguyễn Du đã thực hiện được một sự so sánh tài tình: phần nhiều nét để sát bên lại như nổi bật hơn cả đầy đủ nét chính.Trong nhân loại của Trịnh Công Sơn, tình hình lại có vẻ như ngược lại. Con bạn trở thành thước đo của thiên nhiên:Nắng bao gồm hồng bởi đôi môi emMưa có bi đát bằng hai con mắt emTóc em từng gai nhỏRớt xuống đời có tác dụng sóng lênh đênh (...)Ta nghe nghìn giọt lệRớt xuống thành đầm nước long lanh(Như Cánh phát Bay)ở đây, nắng và nóng được với ra để so sánh với đôi môi em; mưa, với đôi mắt. Đó là một vị thế đảo ngược vào sự so sánh. Tóc em rớt xuống đời làm thành sóng, chứ không phải lênh đênh như sóng. Nước mắt em rơi xuống thành, chứ không cần như, đầm nước long lanh. Tóc và gần như giọt nước mắt em trở bắt buộc những hình hình ảnh trung tâm, hầu hết hình ảnh ở ngôi đầu tiên để, trường đoản cú đó, bọn chúng được phản nghịch chiếu, khúc xạ vào thiên nhiên. Những thao tác nghệ thuật này gần với ẩn dụ hơn là cùng với so sánh, mặc dầu “ẩn dụ” thì cũng là 1 trong loại tu từ dùng để làm so sánh. Chũm nhưng, chúng lại đưa ra những tác động khác biệt nhau, tạo thành những nét gần như là đối nghịch về mặt nhấn thức trên cảm quan thẩm mỹ và làm đẹp của tín đồ thưởng ngoạn.Cũng thế, trong bài xích Níu Tay nghìn Trùng, lời ca của tín đồ tình trẻ em rớt thành cơn mưa:Từ bờ môi hát lên nhè nhẹTừ lời ca rớt thành cơn mưaChúng ta hoàn toàn có thể tìm được rất nhiều thí dụ khác nữa. Chẳng hạn:Đã bao gồm nghìn trùng trên môi tín đồ tìnhĐã chớm lạnh lùng trên môi nồng nàn“Môi người tình” là nơi để tình nhân cảm nhấn nỗi giải pháp xa “nghìn trùng”, cảm nhận sự chia tay và bắt gặp hình ảnh của chiếc bóng trăm năm.Hình hình ảnh “đêm thấy ta là thác đổ” cũng mang chứa trong nó đường nét trung trung tâm của công ty “ta”. Cũng như vậy, trong:Ôi áo xưa em là một trong chút mây phù duĐã thoáng tắt thở taTrịnh Công Sơn, qua biện pháp ẩn dụ, đã đưa hình hình ảnh “áo em ngày xưa” vào trong khung cận ảnh, phóng to nó lên, để cho biết hình hình ảnh lênh đênh trôi nổi của áo em (như mây nhẹ); tuyệt đúng hơn, phối hợp chung với phương án hoán dụ (dùng áo để chỉ người), câu hát cho biết hình hình ảnh vô hay của em, của liên hệ giữa tôi cùng em, những liên hệ rất phù du mây nổi, và chút mây kia cũng đã trôi về một biên thuỳ khác.Hình ảnh “ôi áo xưa lồng lộng / vẫn xô dạt trời chiều” cũng rước “áo xưa” vào cận ảnh, nhằm cả một khung trời chiều bé bé dại lạc mất phía sau, và càng ngày càng bị mất vị nỗ lực trung chổ chính giữa qua trạng từ “dạt”. Vạn vật thiên nhiên bị phần đa hình hình ảnh con người lấn chiếm, để càng lúc càng bị đẩy xuống vị trí thứ yếu.Trong bài xích “ở Trọ”, có câu: Mây kia ở đậu từng khôngMưa nắng sinh sống trọ bên phía trong mắt ngườiCó bắt buộc là Trịnh Công Sơn đã lấy mắt người để đo khí hậu không? Mưa nắng làm việc trong mắt. Cùng mắt ấy là đôi mắt của một người con gái. Nghỉ ngơi đây, không phải con tín đồ nằm trong vạn vật thiên nhiên mà, ngược lại, thiên nhiên nằm trong nhỏ người. Chú ý vào em, tôi thấy thiên nhiên và tất cả những mưa nắng cuộc đời.Nhưng em, mặc dù có đẹp và có thu trọn thiên nhiên trong mình đấy, cũng không hẳn là sẽ còn lại mãi với cuộc đời này. Em cũng chỉ là một chiếc chớp mắt, một chiếc vụt qua của cuộc sống:Đôi mắt còn sót lại nhìn đời là khôngNhìn em hỏng vô, quan sát em bóng nắng(Con đôi mắt Còn Lại)Tác đưa thấy rõ em là bóng nắng, là lỗi vô. Em không phải như các ảo hình ảnh phù du kia, đã tan đi tung đi và biến mất. Em đó là sự phù du, em đã lung linh, hỏng ảo, và tan đi. Bóng nắng, một nét thiên nhiên, nếu gồm còn rớt lại đâu đó, chỉ cho thấy rõ là em, con người, sẽ ra đi nhưng thôi. Thiên nhiên, như thế, lại hóa ra là 1 trong nét của nhỏ người. Chứ chưa hẳn là ngược lại.Câu hỏi “Mầu nắng hay là mầu mắt em”, trên mặt phẳng hình thức, để hai công ty ngang nhau; cơ mà dưới mạch ngầm lại nhằm “mầu đôi mắt em” vào địa điểm trung tâm. Câu “Quỳnh thơm giỏi môi em thơm” cũng thế, cũng mang lại ta thấy rõ người sáng tác thiên vị “môi em” nhiều hơn, cho dù nụ quỳnh cũng là một trong hình ảnh đáng yêu thương của trằn gian.Như thế, trong nhân loại của Trịnh Công Sơn, bé người, nhất là người nữ, trở cần nổi bật. Chú ý kỹ, người con gái ấy hiện hữu như một phiên bản vị. Nó đứng độc lập, hay được đặt để vào phần nhiều vị trí để giúp đỡ cho thiên nhiên được nhận diện một cách rõ ràng hơn. Nó là ánh mong vồng bảy sắc đẹp phản chiếu hình hình ảnh thiên nhiên mỹ miều và xinh tươi này. <...> Trịnh Công Sơn là 1 trong nghệ sĩ lớn. Điều đó bao gồm lẽ chúng ta đều có thể công thừa nhận với nhau, dù bọn họ có đứng ở bất kể vị trí hay góc độ nào để nhìn ngắm, quan gần kề hay đánh giá anh. Bao hàm người không lo ngại gọi anh là một trong thiên tài. Họ tất cả cái lý của họ. Tôi nói Trịnh Công Sơn là 1 nghệ sĩ béo theo cái nghĩa nhưng mà con bạn trên trái đất nói chung, bất kỳ là họ sống dưới công ty nghĩa nào hay khoác trên mình các màu áo không giống nhau nào, đã dùng làm nói về Pablo Neruda, Pablo Picasso, Paul Eluard, Jean-Paul Sartre, Romain Rolland, v.v..., hay nhằm nói về bất kể một nghệ sĩ mập nào khác của thế giới đã hiến đâng cho con người những rung hễ thiết tha, đẹp mắt đẽ. Hầu hết nghệ sĩ lớn ấy, trong những hoàn cảnh riêng biệt của mình, đã xuất hiện thêm cho con tín đồ những viễn tượng mới. Họ mang lại cho con người những quả đât mới, hay, nói cho đúng hơn, họ mang về cho nhỏ người các cái nhìn bắt đầu về thế giới, về cuộc đời. Họ có tác dụng con tín đồ trở nên giàu sang hơn về khía cạnh tinh thần. Từ một trong những hang đá cổ sơ, nhỏ người đã thấy và search ra đầy đủ giấc mơ và đa số mộng cầu của mình. Cùng họ đã vướng lại dấu tích của không ít mơ mong đó trên những vách đá nhưng mà con bạn thời đại thời buổi này vẫn còn đã lần dò tìm kiếm hiểu. Nghệ thuật nối sát với ước mơ, cùng nó là cái đến trước. Đến trước thời điểm con bạn tìm ra biện pháp kéo sợi, dệt vải, và dùng các loại dung dịch nhuộm nhưng mà nó sáng tạo ra nhằm nhuộm các màu xanh đỏ black vàng cho quần áo của mình. Nghệ thuật có mặt trước khi con fan biết lợi dụng, mạt sát, lên án và chém giết mổ nhau qua sự phân chia của không ít mầu áo. Nó là giờ đồng hồ nói thứ nhất của con fan để chứng thực trước thiên nhiên và cuộc sống cái vệt ấn cơ mà Thượng Đế, kẻ sáng sủa tạo, đã còn lại trong nó. Toàn bộ những phân tích và lý giải khác về cuộc đời, của cả tiếng nói của chính trị, là những chiếc đến sau.Trịnh Công Sơn là một trong những con người sống vào cuộc đời. Anh phải đồng ý những giới hạn của cuộc sống, nhưng mà đồng thời anh đã và đang cất lên tiếng nói của chính bản thân mình để ao ước và hoài vọng rất nhiều điều tốt đẹp cho anh, cho tất cả những người thân yêu, những người chung quanh, và cho tất cả nhân loại, nói chung. Cho dù sao, nhìn một phương pháp nào đó, hoàn toàn có thể anh là kẻ đã cho quá muộn trong một quả đât đã “tam sao thất bản”. Một chũm giới đã không còn y nguyên phiên bản gốc. Một thế giới đã phân chia năm xẻ bảy với những màu áo quần sặc sỡ khác nhau. Trong toàn cảnh của lịch sử, cuộc chiến tranh và xã hội Việt Nam, ngôn ngữ của anh rất có thể đã bị tô mầu, rất có thể đã bị lợi dụng. Và cái thân xác mỏng tanh manh của anh hoàn toàn có thể đã bị giằng kéo trường đoản cú cả bên phía trong lẫn bên ngoài. Mẫu thân xác ấy là thân xác của một nhỏ người.Nhưng giờ nói mong mơ của Trịnh Công Sơn chắc hẳn rằng không hẳn chỉ với tiếng nói của một nhỏ người. đều giấc mơ tương tự như cái thế giới mà anh vẽ ra là đều giấc mơ và thế giới của bao nhiêu con bạn thiết tha với cuộc đời này nhưng lại vẫn nuôi nấng trong trái tim mình hầu hết mầm hạt mang đến một cuộc sống đời thường đẹp đẽ, dễ thương và đáng yêu và thơ mộng hơn nữa. Những giấc mơ vẫn cố bay lên cao, mang lại dù nhiều khi chúng bị giằng giật và bị dìm kéo xuống dưới khu đất bằng. Con tín đồ còn sinh sống là con người còn hầu như mơ ước. Và hồ hết nghệ sĩ khủng là những người dân thiết tha với đa số giấc mơ của chính bản thân mình hơn bất cứ ai. Mặc dầu đó là đa số giấc mơ nhỏ dại bé hay phần lớn mộng tưởng thơ ngây.Trịnh Công Sơn là một trong thi sĩ. Anh sống trong thời đại của mình, với anh bao gồm giấc mơ. Và, nói như Jirí Wolker, “Qua công ty thơ, người ta nhìn ra được tầm kích cỡ của thời đại nhưng mà ông ta sống”. Tất cả lẽ, trường hợp muốn, chúng ta cũng tìm ra tầm cỡ của thời đại bản thân qua đa số giấc mơ và quả đât mà Trịnh Công Sơn vẫn sống, sẽ yêu với đã thuộc xót xa với chúng.Trịnh Công Sơn là một nghệ sĩ lớn. Anh vẫn yêu thế gian này biết bao, cùng anh đã hiểu thừa thế nào là niềm hạnh phúc và xót xa trong cuộc sống thường ngày của anh với trần gian này. Anh cũng đã mơ thiệt đẹp phần lớn giấc mơ của mình. Cho dù là chúng rộn vui tiếng cười cợt hay đầy tràn nước mắt. Chúng ta là những người dân được chia sẻ những niềm mơ ước đó. Hãy nghe anh nói, và, nếu bao gồm thể, hãy khóc cười, hãy khổ cực và hạnh phúc cùng anh. Đừng đánh mầu hầu hết giấc mơ của anh. Hãy để chúng y nguyên như thế. Vì, cẩn thận, gồm thể họ sẽ tự tiến công mất bản thân trong câu hỏi bóp méo xuất xắc chà đạp số đông giấc mơ của fan khác. Nhất là niềm mơ ước của một nghệ sĩ, kẻ, như Robert W. Corrigan nói, “là trang bị đo độ chấn động của thời đại hắn.”Trịnh Công Sơn đang làm họ yêu cuộc đời này hơn qua chủ yếu những vẻ đẹp ý muốn manh của nó. Anh cũng làm cho cho chúng ta thiết tha dịu dàng con người hơn, ao ước gắn bó với tất cả người chung quanh hơn. Trịnh Công Sơn làm cho được tất cả những điều ấy qua rất nhiều giấc mơ nhỏ tuổi bé của anh.Và Trịnh Công Sơn đang để lại số đông giấc mơ của anh ở thế gian này.Chúng ta, mỗi người, hãy tự chú ý lại đều giấc mơ của thiết yếu mình. Irvine, California2 tháng IX, 2001 _____________________________________________Chú Thích: (1)Trong ánh nhìn của tôi, phương pháp xếp ông xã văn bản của Charles Mauron chỉ là 1 trong những trường hợp đặc biệt quan trọng của phương pháp sử dụng liên văn bản. Liên văn bạn dạng nối kết nhiều loại văn bạn dạng khác nhau, từ không ít nguồn, các trung tâm văn hóa khác nhau, để làm thành một “tấm vải” đan kết chằng chịt vày những trích dẫn khác biệt. Hồ hết “tấm vải” này đã có dáng vẻ khác nhau trong sự nhìn ngắm cụ thể của mỗi một fan đọc. Với tởm nghiệm, cá tính, cùng tất cả những nguyên tố khác làm cho con người tính chất của mình, fan đọc sẽ nhìn ra trong công trình mình vẫn đọc từ từ hiện lên hình dáng “tấm vải văn bản” của thành tựu mà tín đồ ấy đang tiếp cận. Trường đoản cú đó, dẫn đến chân thành và ý nghĩa của tác phẩm đối với riêng fan ấy. Quan niệm “liên văn bản”, như thế, gắn bó chặt chẽ với vai trò và đậm chất ngầu và cá tính của fan đọc. Từ bỏ đó, nó lại contact đến cách thức phê bình dựa trên sự hồi ứng của bạn đọc (reader-response criticism). Và, nói rộng lớn hơn, nó liên hệ đến mỹ học mừng đón (reception theory) xuất hành từ phe cánh Kontstanz của Đức.Phương pháp liên văn bạn dạng thường áp dụng không những những văn phiên bản có tính văn học khác nhằm soi chiếu một tác phẩm, mà nó còn sử dụng các huyền thoại, truyền thuyết thần thoại như là đa số nguồn, cung ứng những dữ kiện, rất nhiều hình ảnh, những yếu tố để, qua đó, mỗi cá nhân đọc đặc thù tự “dệt” đề xuất “tấm thảm văn bản” cho chủ yếu mình. Trong lúc đó, phương thức xếp ông chồng văn phiên bản thường chỉ áp dụng những tác phẩm khác biệt của một tác giả, hoặc “chồng” các văn bạn dạng cùng thể nhiều loại của một số tác giả khác nhau được phân tích để tìm đầy đủ đường nét của huyền thoại tập thể; trường đoản cú đó, cũng làm phát hiện huyền

Bài viết liên quan