Tôi đã nghe lại bài xích Mưa Hồng của Trịnh Công Sơn vào 1 trong các buổi chiều tháng tám mưa vừa tạnh, ttránh ấm dần lên hầu hết hạt nắng sau cùng. Những nhỏ nắng và nóng xám white bên trên đều tàng cây. Nắng rong chơi làm tôi stress, ảm đạm rầu. Nắng vô trung khu chần chừ rằng bản thân cũng giống như mưa, chỉ là 1 phân tử vết mờ do bụi nhỏ dại nương náu qua trần thế này..

Bạn đang xem: Trời ươm nắng cho mây hồng

Lâu lắm rồi tôi không có một ít thảnh thơi để tương khắc hoạ lại khuôn phương diện của bản thân. Ý tôi là khuôn phương diện mà lại hồ hết tình nhân tmùi hương tôi vẫn phân biệt sinh sống bất kể thời gian nào, chỗ nào chứ chưa phải là gần như nét kí họa nôn nóng, rời rạc.

Này em, “cuộc đời đó tất cả bao lâu nhưng hững hờ”…

Giọng hát của Khánh Ly vào ca khúc này làm tôi cửa hàng cho những chiếc lá luân chuyển xoay, chao chao vào mưa. Những loại lá đam mê sinh sống lưng chừng, quan sát đời nghiêng nghiêng chứ còn chưa vội vàng rơi xuống yên ổn lìm thuộc khía cạnh đất. Tôi vẫn nhớ về hồ hết trận mưa thời xưa ni đi vắng đã lâu.

*

Những ngày htrần, trời xanh với không nhỏ, các đám mây rập rình phiêu lãng có một màu sắc hồng vơi khôn xiết rất đẹp. Giữa ttách hè đó, lá xanh hơn, tiếng ve sầu rộn ràng rộng, con tim cũng loàn nhịp hơn trong khi thấy bước đi cô gái ước ao manh vận chuyển. Một chút buồn len lỏi, một niềm vui lặng lẽ, một tình yêu lâng lâng nặng nề Hotline thành thương hiệu trong trái tyên ổn nam giới trai sẽ bự cđọng dâng tràn. Thành thơ thành nhạc là ráng. Nhưng ngành ngọn thường xuyên quá ý muốn manh, tuổi hoa qua cũng nhanh hao, chia tay nhanh chóng tới để kéo dãn dài thêm nỗi chờ lâu, nhằm bạn ngồi ngóng mưa, và bi thảm vương vấn, mặc dù bên cạnh cơ vạn đồ vẫn theo quy điều khoản của tự nhiên và thoải mái, mưa vẫn rơi với nắng vẫn lên, lá vẫn xanh và phượng vẫn hồng.

Xem thêm:


Người ngồi kia trông mưa nguồnÔi yêu thương thương nghe đang buồnNgoài tê lá nlỗi vẫn xanhNgoài sông vắng tanh nước nhấc lên hồn muôn trùng

Tôi thấy ở đâu đó vào tiếng cười cợt hồn nhiên của ttốt nhỏ tuổi là “giờ đồng hồ khóc tiếc thương thơm phần đa ngày vui ngắn ngủi”. Tôi thấy bên trên từng phiến lá, “loại sâu hát lên khúc ca cuối cùng”, màu sắc quà úa sẽ lấn dần blue color. Tôi thấy nơi đâu đó vào trăm năm, giờ hoang vu vọng về. Cuộc đời không ổn định chỉ là cõi ngụ nhằm ta ké chân qua…Và tôi nghe thấy giờ đồng hồ em khóc trong một chiều mưa hồng từng cánh phượng tơi tả. Tiếng khóc như tiếng nút nghẹn nức lòng lời ca muộn phiền.

Này em đã khóc chiều mưa đỉnh caoCòn gì nữa đâu sương mù đang lâuEm trở về cầu mưa ướt áoĐường phượng bay mù không lối vàoHàng cây lá xanh ngay gần với nhau…

Trong tiếng guốc mộc mòn cơ của tuổi, em đi về phía con “con đường phượng cất cánh mù ko lối vào”. Cuộc đời lận đận, vô hay, long rong. Em đi về phía ấy làm gì. Đường mưa ướt áo, “vai em tí hon guộc nhỏ dại, nhỏng cánh phạt về vùng xa xôi…”…

khi xa thiệt rồi, lòng bắt đầu thấy nuối tiếc cho các lời chưa nói, cho hầu như ánh nhìn chưa trao. Rụt rtrần, e thứa, hồi hộp, chừng như tuổi ttốt thời buổi này cùng với thời đại mạng internet không còn rất nhiều tâm lý xúc cảm ấy nữa rồi. Bọn tthấp yêu cuồng sinh sống vội, nhạc ttốt hiện thời cũng loàn số đông ca từ bỏ nghe vạc khiếp, không có gì 1 chút nào thơ mộng nlỗi xưa. Những gặp gỡ và hẹn hò trên net thiệt nhanh chóng, rất nhiều cuộc vui thâu đêm, hầu như ái tình yêu cuồng sống cấp, mọi tranh nhau vật hóa học phù du, hiếm thấy còn tín đồ ttốt làm sao biết nghe và sinh sống nhỏng nhạc Trịnh. Họ nói rằng nhạc này xưa rồi. Thật bi ai, sao bọn họ không nghe phần đông ca tự này đi để xem nó đẹp mắt với ai oán nao lòng cầm cố nào:


Mây thường xuyên bên trên cao, làm sao tất cả mây ngang đầu? Nhưng chưa phải mây thiệt, mà lại là mây trong tưởng tưởng, là tóc mây lãnh đạm vai thon thả. Có lúc cũng là mây mù trong ký ức ghi nhớ nhung Lúc người ngồi kia nhìn chiếc fan tương hỗ cơ mà không thấy bóng dáng bạn xưa đâu sau bao nhiêu chiều ngóng đợi. Tháng năm qua đều gót chân trở về vẫn mòn mỏi trên phần đa viên gạch men lát mặt đường, hầu như rêu phong xưa sẽ đậy bao phủ dấu yêu ngày cũ, rất nhiều vòng đeo tay học trò hậu đậu đần đang xa dần dần theo lưu niệm. Sao ta vẫn lẫm cẫm còn mãi mong muốn nhớ kỷ niệm xưa.

Người ngồi xuống xin mưa đầyTrên nhì tay đợt đau dàiNgười nằm xuống nghe giờ ruCuộc đời kia gồm bao thọ mà lại hững hờ

Câu kết nghe thiệt ý nghĩa: cuốc đời thật ngắn thêm ngủi với qua mau; sao ko yêu thương nhau, sao không tử tế cùng nhau, thật tâm và tận tình cùng với nhau; sao nỡ lãnh đạm nhằm rất nhiều ơn nghĩa trôi mau nhỏng nước mưa qua ô cửa, nhằm mọi đợt đau nối dài phần lớn chuyến mưa qua bên trên mọi bàn tay chờ đón rất nhiều bàn tay?

Những bài hát của Trịnh luôn tất cả một nỗi bi thương, nhưng mà lại luôn luôn bao gồm thông điệp cực kỳ thiền khô như vậy. Sống, là không hờ hững, sống là không chờ đón, là biết tận dụng các cơ hội của cuộc sống đời thường để sống chân thành với yêu thương thương không còn mình; nhằm được trao lại gần như gì xứng đáng có; biết mang lại đi sẽ được hạnh phúc, biết tiếp nhận đông đảo điều với tcõi âm thật thoải mái và dễ chịu cùng tích cực và lành mạnh, bởi: cuộc đời đó, tất cả bao lâu nhưng mà thờ ơ.